Tiêm thuốc độc đã là gì so với những hình thức tử hình rùng rợn trên thế giới này

581

Theo thống kê của Tổ chức Ân xá quốc tế, ít nhất 1.634 tù nhân đã bị hành quyết tại 25 quốc gia vào năm 2015. Đây có con số cao nhất trong vòng 25 năm qua, kể từ 1989. Hầu hết vụ xử tử đều được thi hành ở các nước như Trung Quốc, Iran, Pakistan, Arab Saudi. Mỹ hiện là quốc gia duy nhất ở phương Tây còn thực hiện án tử hình. 

Án hình này lại cực kỳ được ưa chuộng ở Lã Mã, Trung Quốc, Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ cùng một số quốc gia châu Âu và châu Á khác thời Trung Cổ.
Thiết bị dùng để hành hình là một cây sắt nhọn được dùng để đâm phạm nhân từ dưới hướng lên đến miệng. Sau đó, họ bị đưa vào một cái huyệt riêng rồi để mặc cho đau đớn đến chết.

Cưa người là hình thức hành quyết dã man được sử dụng từ thời La Mã cổ đại. Phạm nhân sẽ bị treo ngược người lại. Thanh cưa sẽ từ trên xuống, dọc theo cơ thể và bắt đầu từ giữa hai nhân của phạm nhân. Điều kinh hoàng nhất là người bị hành quyết sẽ không chết ngay, nạn nhân vẫn có ý thức và cảm nhận được đau đớn đến tột cùng cho đến khi thanh cưa đi đến tận đầu và cắt đôi cơ thể ra làm hai mảnh.

Dù trong thời hiện đại nhưng nhiều quốc gia vẫn còn thi hành hình thức tử hình bằng cách ném đá như thời Trung cổ. Đây là hình phạt dã man gây nhiều tranh cãi và được coi là xâm phạm quyền con người. Luật pháp của nhiều nước đạo hồi như Iran, Pakistan, Afghanistan công nhận ném đá là hình thức tử hình hợp pháp. Ném đá đến chết là hình thức xử tử ở một số quốc gia Hồi giáo. Theo đó, tử tù thường là những người phạm tội gian dâm, ngoại tình hay những phụ nữ vi phạm các nguyên tắc của tôn giáo… Theo đó, tử tù sẽ bị người dân thậm chí là người nhà ném đá đến chết tại nơi công cộng.

Tuy nhiên, bản án này cũng được dùng để trừng phạt những người phụ nữ vi phạm các nguyên tắc của tôn giáo, hoặc những người phụ nữ bị cưỡng bức nhưng lại bị tuyên án thông dâm bởi tòa án tôn giáo. Như trường hợp của cô Arifa Bibi vào 2013, đã bị chính người thân trong gia đình ném đá đến chết theo lệnh của tòa án tại Pakistan bởi tội danh sở hữu điện thoại di động.

Hay cô bé Somalia 13 tuổi Aisha Ibrahim Duhulow bị 3 người đàn ông cưỡng hiếp, nhưng lại bị buộc tội thông dâm khi báo cáo lại vụ việc với lực lượng nổi dậy al-Shabaab đang nắm quyền kiểm soát thành phố. Cô đã bị 50 người đàn ông ném đá ở sân vận động Kismayu trước sự chứng kiến của khoảng 1.000 người vào năm 2008.

Treo cổ là một hình thức tử hình có từ lâu đời và gây tranh cãi, tuy nhiên nó vẫn tồn tại một số quốc gia như Iran, Iraq, Singapore, Malaysia, Ấn Độ, thậm chí cả Nhật. Ở mỗi nước, hình phạt này được tiến hành theo một cách khác nhau. Singapore là quốc gia có tỉ lệ tử hình trên đầu người cao thứ hai thế giới trong khoảng thời gian từ năm 1994 – 1999. Những phạm nhân bị tuyên án tử hình sẽ bị thi hành án theo hình thức treo cổ tại nhà tù Changi vào rạng sáng ngày thứ sáu. 

Tử hình bằng ghế điện là hình thức thi hành án mà Mỹ và nhiều quốc gia phát triển khác sử dụng. Theo ý kiến của các nhà làm luật, đây là một hình thức tử hình diễn ra trong thời gian ngắn và có thể xem như có nhân tính nhất được sử dụng trong những năm đầu thế kỷ XX. Vụ tử hình đầu tiên bằng hình thức ghế điện được tiến hành tại nhà tù Auburn, New York (Mỹ) vào ngày 6/8/1890. Tù nhân đầu tiên bị xử tử theo hình thức này là sát nhân William Kemmler.

Là một hình phạt thời phong kiến, đối tượng phạm tội bị cắt bộ phận sinh dục. Tuy kết cục của hình phạt này đa số không phải là cái chết nhưng là một đòn cực hiểm độc đối với thần kinh và tâm lý, có thể khiến người bị cung hình mãi mãi về sau sống trong sự hoảng loạn, sợ hãi, nhục nhã và ức chế.

Tứ mã phanh thây là hình phạt mà tứ chi của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng, từ đó bốn sợi dây kéo tứ chi phạm nhân đến khi thân thể của phạm nhân bị xé thành nhiều mảnh. Phạm nhân sau đó bị bỏ mặc cho máu chảy đến chết. Hình phạt này còn có một biến thể khác là ngũ mã phanh thây với sợi dây thứ năm cột vào cổ phạm nhân.
Hình thức này khá phổ biến vào thời phong kiến ở Trung Quốc.

Hình thức tra tấn này được sử dụng từ thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên đến thế kỷ thứ 4 sau Công nguyên, ở đế chế Seleucid, Carthaginian, Ba Tư và La Mã cổ đại.
Phạm nhân bị đóng đinh lên cây thập tự và bỏ mặc cho đến chết. Xác họ sau đó sẽ bị treo lên cao để bêu rếu và làm ‘bài học’ xương máu cho người khác.

Đây là một dụng cụ tra tấn hình chiếc bàn dài làm bằng gỗ và sắt. Nó có con lăn 2 đầu, ở giữa là một đòn bẩy khiến 2 con lăn di chuyển. Nạn nhân sẽ bị đặt vào chiếc bàn, tay chân bị trói chặt vào 2 con lăn. Tiếp đó, họ sẽ bị người tra tấn dùng đòn bẩy kéo căng tay và chân ra 2 chiều ngược nhau. Nạn nhân sẽ vô cùng đau đớn, đầu tiên da thịt bị rách lìa, các cơ bắp sẽ đứt đoạn, cuối cùng là xương gãy thành từng đoạn.

Lột da là hình thức tàn bạo nhất và thiếu văn minh nhất thời trung cổ. Người ta lột da của những tù nhân vẫn còn sống. Sau khi da đã bị lột hết, người bị kết án vẫn bị quăng quật để chảy máu cho đến chết. Những người thực thi hình phạt này còn dùng muối để tăng thêm đau đớn cho phạm nhân. Biện pháp trừng trị này dành cho tội phạm, tù binh và “phù thủy”, được sử dụng cách đây 1 ngàn năm ở Trung Đông và Châu Phi.

Những người Ba Tư cổ đại cột nạn nhân đã bị lột quần áo, buộc vào một chiếc bè và bị ép họ uống sữa hoặc ăn mật ong. Chiếc bè sau đó bị thả trôi sông. Nạn nhân sẽ bị tiêu chảy do ăn nhiều đồ ngọt, bị côn trùng cắn và kiệt sức đến chết.

Lăng trì trong tiếng Hán có nghĩa là “lấn lên một cách chậm chạp”, hay còn gọi là “tùng xẻo” tượng trưng cho hành động có một tiếng trống đánh “tùng” thì xẻo một miếng thịt. Vào thời phong kiến Trung Quốc, những ai phạm vào tội phản quốc, nổi loạn, giết cha mẹ,… đều bị quy vào tội lăng trì.

Nguồn Sưu tầm