Cậu bé đột nhiên bị câm và hành trình đấu tranh với bệnh tật để tìm lại giọng nói

104

Cậu bé 3 tuổi đang phát triển bình thường bỗng nhiên bị câm do mắc chứng bệnh hiếm gặp. Mẹ của bé đã kể lại toàn bộ diễn biến của bệnh và quá trình đấu tranh với bệnh tật của con trai mình.

Đó là mùa đông năm 2010, khi những trận mưa tuyết kỷ lục bao phủ khắp các đường phố nhộn nhịp của Washington, D.C. Bên trong căn hộ nhỏ của chúng tôi ở ngoại ô, mọi thứ dường như cũng bị dập tắt. Con trai 3 tuổi của tôi đang phát triển rất bình thường. Giọng nói líu lô của cậu bé đã làm chúng tôi rất vui từ khi bé cất tiếng nói lần đầu tiên. Thế nhưng bỗng nhiên bé im lặng một cách bất thường trong nhiều giờ, sau đó là nhiều tuần.

Cậu bé 3 tuổi đột nhiên mắc chứng bệnh câm chọn lọc.Ảnh: Kim O’Connell

Con tôi là một đứa trẻ nhút nhát, nhưng vẫn luôn hạnh phúc, vui vẻ mỉm cười, yêu thích vẽ và chơi, vì vậy tôi không quá bận tâm. Tôi đã ghi danh bé vào trường mầm non vào năm 2009, đó là lần đầu tiên bé trải nghiệm tiếp xúc với những nhóm người lớn hơn trong khoảng thời gian dài.

Ban đầu khi bé bắt đầu im lặng tôi hầu như không nhận ra. Tuy nhiên, thời gian im lặng tăng lên và thời gian bé nói chuyện dần ít lại. Tôi dành hàng giờ để cố gắng làm cho cậu bé nói điều gì đó. Tôi gần như điên cuồng với nỗi lo không thể định hình được, không có điểm đầu cũng như điểm cuối. Tôi hỏi con hàng triệu câu hỏi. Tôi đã hát những bài hát con yêu thích, nhưng không hiệu quả.

Chỉ trong vài tuần bé đã ngừng nói chuyện hoàn toàn cả ở nhà lẫn ở trường, bé không nói chuyện với cả ông bà. Tôi và chồng mình không chỉ lo sợ về tình trạng sức khỏe của bé mà còn có cảm giác mất mát. Chúng tôi tự hỏi rằng liệu có còn được nghe giọng nói của con mình nữa không.

Tôi đã tìm kiếm thông tin trên mạng và tìm ra một chứng bệnh có biểu hiện trùng khớp với biểu hiệu của con tôi: Chứng câm chọn lọc.

Tôi quyết định đưa con đến khoa nhi để khám. Bác sĩ yêu cầu cậu bé chỉ màu sắc trên bảng và kể tên màu đó nhưng nó chỉ lắc đầu và mím chặt môi. Mặc dù lúc ở trong phòng chờ, bé vui vẻ chỉ vào các bức ảnh trong cuốn sách Richard Scarry và nói to tên các bức ảnh. Tôi không hiểu tại sao bé lại như vậy, sự im lặng của bé thật kì lạ.

Không lâu sau đó tôi biết được rằng con trai mình mắc chứng bệnh mà số trẻ em mắc phải chỉ dưới 1%. Chứng bệnh này liên quan đến chứng ám ảnh xã hội và lo âu xã hội. Con trai tôi sợ hãi khi nói trước người lạ. Nỗi sợ nói trước đám đông rất phổ biến nhưng căn bệnh này là nỗi sợ hãi ngay cả khi nói chuyện trước một người. Khi ở trước đám đông nỗi sợ ấy tăng lên gấp bội. Đó chính xác là những gì con trai tôi phải trải qua. Sự im lặng của cậu bé là hành động rút lui để tìm một nơi an toàn để che giấu sự lo âu trong lòng.

Bởi vì câm chọn lọc là chứng bệnh hiếm gặp nên hầu như tất cả mọi người bao gồm gia đình, bạn bè và giáo viên của bé đều không hề biết đến chứng bệnh này. Điều đó làm chúng tôi lo lắng và cảm thấy bị cô lập.

Chứng câm chọn lọc là một chứng bệnh hiếm gặp. Ảnh: Dr. Elizabeth

Khi ở nhà mọi việc vẫn rất bình thường. Cậu bé vẫn thích chơi trò đoàn tàu, vẫn cười khi đẩy tàu lên xuống đường ray. Cậu bé vẫn hay ôm ấp âu yếm chúng tôi vào ban đêm khi tôi đọc truyện. Tuy nhiên, chúng tôi đã phải chứng kiến cảnh cậu bé sợ hãi, khép mình khi đến những nơi công cộng. Và chúng tôi hiểu ra rằng con không thể tự mình vượt qua được tình trạng này.

Điều khiến tôi lo sợ nhất chính là những câu chuyện về các thanh thiếu niên bị câm chọn lọc có thể mắc thêm trầm cảm, rối loạn nhân cách và lạm dụng thuốc. Con trai tôi chỉ mới ở tuổi mẫu giáo, nhưng thật quá dễ dàng để tưởng tượng ra tương lai sau này bé sẽ phải chịu đựng một cuộc sống tối tăm, đau khổ.

Tôi biết rằng những nỗi sợ ấy không giúp được gì cho con, bạn bè và người thân cũng đã động viên và trấn an tôi rất nhiều. Hiệu trưởng trường mẫu giáo của con nói với tôi những điều tôi không bao giờ quên: “Một ngày nào đó khi chị nhìn lại, chắc chắn chị sẽ ngạc nhiên với những gì cậu bé làm được.”

Chúng tôi bắt đầu hành trình chiến đấu với bệnh tật. Sau khi được chuẩn đoán chính xác về bệnh, chúng tôi bắt đầu làm việc với một nhà tâm lý học trẻ em. Nhà tâm lý đó chơi với con một giờ một tuần. Nhờ sự dẫn dắt của anh, con dần tự tin hơn trước người lạ.

Sau nhiều năm điều trị, cậu bé giờ đây đã vượt qua được căn bệnh hiêm gặp. Ảnh: Kim O’Connell

Sau vài tháng điều trị, con tôi đã vượt qua được sự im lặng khi ở nhà. Cậu bé bắt đầu nói một vài từ, rồi nói trong vài giờ, sau đó cậu bé nói chuyện thường xuyên hơn. Tất cả những lời nói ít ỏi của cậu bé đều rất quý giá với tôi. Khi chứng kiến cậu bé chinh phục bệnh tật ở nhà, tôi đã hi vọng rằng cậu bé sẽ làm được điều đó ở môi trường rộng lớn hơn. Hành trình đó có thể mất gần 2 năm, nhưng cuối cùng, cậu bé đã làm được.

Mặc dù vẫn hướng nội hơn so với bạn bè nhưng giờ con trai tôi đã là một cậu bé 11 tuổi vui vẻ, tự tin và nói nhiều hơn. Tôi không thể nhớ được từng ngày con trai mình vượt qua khó khăn của cuộc sống như thế nào, nhưng tôi vẫn luôn nhớ lời nói của vị hiệu trưởng năm xưa và kinh ngạc về sự thay đổi của con trai mình.

Chỉ vài tháng trước, con trai tôi đã thực hiện ước mơ của mình. Cậu bé đến thử giọng cho một công ty nhạc kịch Broadway lưu diễn toàn quốc. Con đã tự mình bước vào phòng thử giọng lớn, chơi trống không nhạc đệm trong 2 phút, hát một bài cappella trước 3 vị giám khảo và trả lời phỏng vấn ngắn.

Tôi tưởng tượng ra giọng nói vẫn còn trẻ con nhưng đang dần trưởng thành từng ngày. Tôi tưởng tượng ra nụ cười ngại ngùng của con khi giám khảo cổ vũ nhịp điệu và cách lấy giọng. Tôi tưởng tượng một cuộc sống bay nhảy ngoài kia với hành trình trải nghiệm và phiêu lưu mỗi ngày của con.

Chúng tôi không quan tâm con có được tuyển hay không bởi vì chỉ cần con bước vào cănphòng kia đã là một chiến thắng dũng cảm và ấn tượng trong cuộc đời.

Tăng Nguyện (Theo Huffington Post)